Trong động thái khiến nhiều bên bất ngờ, Ấn Độ đã thẳng thắn từ chối đề xuất đồng tiền chung của BRICS, cho thấy những thách thức lớn về kinh tế và chính trị trong nỗ lực giảm sự phụ thuộc vào đồng USD của khối.
Tại Diễn đàn IT-BT Round Table 2025, Bộ trưởng Công Thương Ấn Độ Piyush Goyal khẳng định rõ ràng: “Chúng tôi không tán thành việc ra mắt đồng tiền chung BRICS. Ý tưởng về một loại tiền tệ chung với Trung Quốc hoàn toàn nằm ngoài kế hoạch của chúng tôi.”

Sự khác biệt về kinh tế và chủ quyền
Ấn Độ cho rằng việc tham gia một đồng tiền chung sẽ đe dọa đến quyền tự chủ trong các chính sách tiền tệ quan trọng. Mặt khác, cấu trúc kinh tế khác biệt giữa các thành viên BRICS – từ Trung Quốc thiên về sản xuất, Nga phụ thuộc năng lượng đến Ấn Độ phát triển mạnh về dịch vụ – khiến việc cân bằng lợi ích trở nên khó khăn.
Hơn nữa, BRICS thiếu một cơ chế điều phối chính sách tiền tệ tập trung như Ngân hàng Trung ương Châu Âu (ECB). Điều này làm tăng thêm sự bất ổn khi không có một tổ chức trung gian đủ năng lực điều tiết hoạt động tài chính giữa các nước thành viên.
Nguy cơ tài chính và thương mại
Hệ thống tài chính của Ấn Độ hiện đang gắn kết chặt chẽ với đồng USD. Việc chuyển đổi sang một đồng tiền mới chưa qua thử nghiệm tiềm ẩn nhiều rủi ro, có thể gây ra bất ổn lớn cho hoạt động thương mại và đầu tư của nước này.
Lựa chọn thực tế và chiến lược ngoại giao đa chiều
Thay vì chấp nhận rủi ro, Ấn Độ chọn duy trì sự gắn kết với đồng USD – đồng tiền đáng tin cậy nhất trong giao dịch quốc tế – đồng thời củng cố quan hệ thương mại với Mỹ. Quyết định này còn mang tính chiến lược khi giúp New Delhi thắt chặt hợp tác trong cơ chế QUAD, đóng vai trò quan trọng trong việc đối trọng với ảnh hưởng của Trung Quốc ở khu vực Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương.
Tuy nhiên, giới chuyên gia cho rằng BRICS vẫn có thể xem xét các phương án khác như tăng cường sử dụng nội tệ trong giao dịch hoặc phát triển hệ thống thanh toán riêng để giảm dần sự phụ thuộc vào USD.
Là một thành viên sáng lập BRICS và nền kinh tế lớn thứ năm thế giới, Ấn Độ hiện đang theo đuổi chính sách đối ngoại cân bằng, linh hoạt nhằm gia tăng tiếng nói cho các nước đang phát triển trên trường quốc tế, đồng thời bảo vệ lợi ích quốc gia trong bối cảnh cạnh tranh địa chính trị ngày càng phức tạp.
Đọc thêm:
Hàng hóa phái sinh là gì? Tìm hiểu cách đầu tư hàng hóa sinh lời



