Mất cân đối toàn cầu — sự lệch pha kéo dài giữa thâm hụt và thặng dư vãng lai giữa các quốc gia — đang gia tăng trở lại sau một thập kỷ điều chỉnh hậu khủng hoảng 2008.
Mất cân đối toàn cầu — sự lệch pha kéo dài giữa thâm hụt và thặng dư vãng lai giữa các quốc gia — đang gia tăng trở lại sau một thập kỷ điều chỉnh hậu khủng hoảng 2008.
Các nền kinh tế lớn trên thế giới hiện đang đang phải cân nhắc điều chỉnh tài khóa—thực tế mà phần lớn các nhà hoạch định chính sách dường như né tránh thừa nhận.
Khu vực sản xuất của Hoa Kỳ tiếp tục lao dốc trong tháng 11, đánh dấu tháng thứ chín liên tiếp suy giảm khi các nhà máy vật lộn với nhu cầu yếu và chi phí đầu vào tăng cao—hệ quả kéo dài của chính sách thuế nhập khẩu.
Nền kinh tế thế giới đang đứng trước bước ngoặt lịch sử: chúng ta không chỉ chứng kiến “phi toàn cầu hóa”, mà là xu nguy hiểm hơn - sự phân mảnh kinh tế.
Nền kinh tế Hoa Kỳ đang đối mặt với thực tế tài khóa ngày càng nghiêm trọng – thách thức trực tiếp niềm tin lâu nay vào “tính ngoại lệ” của kinh tế Mỹ. Lần đầu tiên trong thế kỷ này, nợ công của Chính phủ Mỹ được dự báo sẽ vượt qua cả Italy và Hy Lạp.
Theo lẽ thông thường, chính sách tiền tệ mở rộng thường dẫn đến việc mất giá đồng tiền. Tuy nhiên, động lực vận hành thị trường đô la toàn cầu lại phức tạp hơn nhiều — và thậm chí có thể chứa đựng rủi ro.
Tuần qua, các thị trường tài chính toàn cầu rung chuyển giữa lúc diễn ra Hội nghị thường niên của IMF và Ngân hàng Thế giới. Hệ thống tài chính toàn cầu đang bước vào giai đoạn nguy hiểm của cái gọi là “chu kỳ tài chính”.